**Bên trong đình sen không khí như ngưng đọng sau lời nói của Nguyễn Hiệp.
Hai tay Trần Tuyên siết chặt thành quyền, ai mà không biết Bát công tử vẫn luôn phong lưu, trong phủ có không ít con ở. Không phải dùng để làm nha hoàn mà là để làm ấm giường. Chẳng qua những cô gái đó điều là cam tâm tình nguyện mà đến, Chúa Công và phu nhân mới nhắm một mắt mở một mắt cho qua. Bát công tử là gì mà lại dám so sánh với công tử nhà hắn, như vậy chẳng phải đang ngầm chỉ công tử nhà hắn cũng thuộc loại trêu hoa ghẹo nguyệt hay sao.
Nam Phương không rõ Bát đệ trong lời anh ta là ai. Nhưng nghe qua người kia cũng chẳng tốt lành gì, lại nhìn phản ứng của Trần Tuyên và những người khác cô liền biết, cái kẻ trước mặt này đối với Phúc Nguyên không có ý tốt. Động đến cô thì không sao, dám đánh chủ ý lên người của cô, vậy thì anh ta chính là kẻ thù của cô.
Nam Phương bỗng nhiên nhếch môi cười một nụ cười mang theo sự chế giễu cùng trào phúng nhìn Nguyễn Hiệp.
"Thất công tử là đang ganh tị công tử nhà ta có thể rước về một mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành như ta hay sao. Thật ngại quá cho dù ngài có ganh tỵ đi chăng nữa ta cũng không thể đi theo ngài được, mấy lời thâm tình như vừa gặp đã yêu mà ngài vừa nói với ta khi nãy, ta thật không thể đáp ứng được. Đời này của ta đã định chỉ thuộc về Lục công tử mà thôi."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917148/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.