Những ngày sau đó cô sống ở Lục phủ vô cùng thoải mái, nhưng có thoải mái đến mấy mà ở hoài thì cũng chán. Hôm nay Nguyễn Phúc Nguyên phải vào dinh bàn việc cùng Chúa Nguyễn, cả Trần Tuyên cũng cùng đi, vậy nên Nam Phương đưa ra một quyết định táo bạo. Cô tìm một bộ đồ gia đinh, cải trang thành nam nhân đi ra ngoài dạo phố.
Đất Thuận Hoá hơn 500 năm trước, khung cảnh làng quê yên bình vẫn giữ được những phong tục mang từ phương bắc vào đây. Phố phường sầm uất tấp nập, vậy mới thấy họ Nguyễn đã gây dựng cơ đồ từ một vùng đất hoang vu đầy đá sỏi và khắc nghiệt như thế nào.
Nếu không phải thời thế đổi thay, con cháu Triều Nguyễn đời sau chẳng còn được như cha ông mình ngày trước đời trước, bằng không có khi Việt Nam đã chẳng cần phải trải qua nhiều đau thương mất mát như thế. Cơ mà kẻ đứng bên ngoài, người chưa ném trải nói cái gì cũng dễ dàng, chỉ có người trong cuộc mới biết, mỗi thời mỗi khác vậy mới có cái gọi là lịch sử.
Sau nửa ngày dạo phố, Nam Phương vui vẻ trở về trước khi bị Nguyễn Phúc Nguyên phát hiện. Đang đi thì một chiếc xe bò đi ngang qua chỗ cô, một cái túi vải cũng tầm 1 cân rơi xuống. Nam Phương cúi người nhặt lên, đang định bụng gọi người phu xe lại thì đã thấy anh ta đứng trước mặt cô, vẻ mặt hằm hằm. Anh ta hung dữ bắt lấy cổ tay cô.
-Đồ trộm cắp, sao mày dám lấy muối của tao hả?
Nam
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917146/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.