Chỉ là ăn vạ thôi mà ai không biết cô đây có dư thời gian để nhây với bọn chúng. Cô chỉ cần ngồi vạ ở đây cô không tin mấy tên lính nhãi nhép này có bản kình khiêng cô đi vào nhà giam. Chỉ cần Nguyễn Phúc Nguyên trở về không thấu cô tron phủ, cô tin anh nhất định sẽ cho người đi tìm cô. Chợ huyện này cách Lục phủ cũng không tính là xa, cô mới không sợ. Người cần sợ là cái tên quan bụng phệ kia kia.
Vừa ngồi xuống cô vừa lấy trong người ra miếng ngọc mà Nguyễn Phúc Nguyên hôm qua mới cho cô. Cô ra vẻ vuốt vuốt miếng ngọc, còn cố ý để cho tên quan kia thấy được chữ Lục khắc trên đó.
Tên quan huyện nhìn thấy miếng bạch ngọc có khắc một chữ Lục màu đỏ nổi lên trên thì sợ mất mật, xém chút thì té khỏi ghế. Bây giờ thì ông ta đã hiểu làm sao mà cậu thiếu niên này vừa vào công đường đã không để ông ta vào mắt, ra là người của Lục Phủ.
Phải biết chỉ có người thân cận bên cạnh Lục Công Tử mới có cái này, còn cả phân theo cấp, người có địa vị trong phủ càng lớn thì chữ in trên ngọc sẽ khác nhau, mà màu đỏ cái này chính là ngọc của Lục Công Tử. Người có thể cầm ngọc của công tử, hắn ta đắt tội thì khác nào đắt tội với Lục Công Tử cơ chứ. Hắn vội đứng bật dậy khỏi ghế lon ton chạy tới chỗ cô.
-Cậu, xin cho hỏi cậu là…
Tên quan huyện ngồi xỏm xuống trước mặt cô,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917144/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.