Nam Phương đưa tay cản Ảnh Thị lại lắc đầu, Đàm Hoa hội là thế lực riêng mà Duy Đàm mất bao nhiêu công sức gây dựng dùng để một ngày lật đổ họ Trịnh, nó không thể vì cứu cô mà bại lộ được, còn chưa kể Nguyễn Hiệp ở nơi này hẳn đã cấu kết với Trịnh Tùng nên mới muốn bắt cô giao cho hắn ta.
-Ảnh Thị, Đàm Hoa vì cái gì mà lập ngươi hiểu rõ hơn ta, ngươi cảm thấy vì ta mà hy sinh có đáng hay không.
-Thuộc hạ không biết có đáng hay không nhưng thuộc hạ biết nếu bệ hạ biết cũng sẽ làm như vậy.
Nam Phương cười nhẹ, đúng nếu là Duy Đàm huynh ấy có thể sẽ làm như vậy.
-Ảnh Thị về say giúp ta chăm sóc Thị Lâu, nếu nơi này không thể ở người hãy dẫn nó theo bất kể chân trời góc biển, con nhóc đó chịu khổ cũng giỏi lắm.
-Chủ tử...người.
Nam Phương chậc vật đứng lên cô cầm lấy đoạn vải mà Ảnh Thị dùng để cột cô. Nam Phương nhặt một thanh kiếm một đầu vải cột vào thanh kiếm, một đầu kia buộc chặc vào tay mình. Cô đưa mắt nhìn Nguyễn Hiệp.
-Nguyễn Hiệp lời ta nói ngươi dừng như không để lọt tai, nếu người đã chê mạng mình như vậy, hôm nay ta cho ngươi toạ nguyện.
Dứt lời Nam Phương vung mạnh đoạn vải, mũi kiếm như tên xé gió hướng thẳng về phía Nguyễn Hiệp, lưỡi kiếm cắm thẳng vào cánh tay hắn, sau đó cô mạnh mẽ rút kiếm. Vải cùng kiếm nối liền tựa như một xích côn lực sát thương tăng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917100/chuong-46.html