*Ngoại thành.
Mạc Thi Lâu cả ngườu bất an đi qua đi lại, từ xa truyền đến tiếng vó ngựa. Mạc Thị Lâu xoay thấy Ảnh Thị một thân đầy thương tích từ trên lưng ngựa ngã xuống thì vội vã đỡ lấy.
-Ảnh Thị, cô làm sao vậy đừng làm ta sợ.
Ảnh Thị nhịn đau gắn gượng nhìn Mạc Thị Lâu.
-Nhị cô nương, chúng ta đi thôi.
-Ngươi không cứu được tỷ tỷ sao, nếu vậy ta không đi, tỷ tỷ ở đâu ta sẽ ở đó.
-Chủ tử đã giao phó cô nương cho ta hy vọng cô rời khỏi nơi này.
Mạc Thị Lâu nhất quyết kiên định, nàng có thể đi đâu trên đời này chỉ có tỷ tỷ là đối tốt với nàng, nàng sẽ không bỏ tỷ ấy lại một mình.
Mạc Thị Lâu đứng lên nhìn Ảnh Thị.
-Cảm tạ ngươi, nhưng ta phải quay về.
Mạc Thị Lâu vừa đi được vìa bước thì Ản Thị phía sau giơ tay đánh ngất nàng, sau đó mang nàng leo lên ngựa rời đi.
☆Lục Phủ.
Khắp trong ngoài lục phủ một mảnh hỗn loạn, bởi vì công tử của bọn họ trở về trên người còn cắm hai mũi tên, trong lòng bế một cô nương toàn thân đầy thương tích cả người nhuốm máu không rõ sống chết. Mà một người lạnh lùng trầm ổn như công tử của bọn họ giờ giống như phát điên vậy.
-Ta bảo các ngươi cứu nàng ấy, các ngươi có nghe không hả.
Tất cả đại phu của dinh Ái Tử đều quỳ rạp dưới đất cả người run lên.
-Công tử chúng thần vô năng, vị cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917099/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.