Cảnh quay hôm này của hai người bọn họ không phải là cảnh lần đầu tiên nam chính Lý Thường Kiệt gặp được nữ phụ, mà là cảnh hai người gặp nhau sau bao năm cách biệt. Hắn nay đã là một tướng quân đầu đội trời chân đạp đất, được ban họ vua, đứng dưới một người mà trên vạn người.
Còn nàng lại đã xuất giá trở thành thê tử của người ta, ở tại nơi năm xưa cả hai cùng ước hẹn mà gặp lại.
Lý Thường Kiệt một thân giáp bạc tay cầm trường kiếm đứng dưới gốc cây gạo. Bên bờ hồ cảnh vật mờ ảo như sương khói, hắn đứng đó như gần như xa. Nghe thấy tiếng bước chân hắn khẽ quay đầu, nàng một thân váy lụa xanh như mây trời đi đến, bàn tay cầm trường kiếm của hắn khẽ siết chặt.
-Nàng đến rồi, ta còn tưởng nàng sẽ không đến.
Giọng hắn có chút vui mừng lại có chút chua xót, khi hắn cho người truyền tín vật cho nàng, hắn đã rất lo sợ, lo rằng nàng sẽ hận hắn, sẽ không đến nhưng hắn vẫn muốn gặp nàng. Bởi vì lần này hắn đi chưa chắn còn có thể quay về.
Nàng cười nhẹ như đoá hoa sen tháng 7 dịu dàng len lỏi vào trong tâm hắn.
-Cao Trì nói chàng sắp phải xuất chinh ta sao có thể không đến.
-Lần này ta đi không biết còn có thể trở về hay không.
Hắn nhìn mặt hồ tĩnh lặng như lòng hắn lại đang dãy dụa sóng ngầm, hắn muốn ôm nữ nhân trước mặt vào lòng, muốn cảm nhận hơi ấm của nàng, muốn rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917073/chuong-59.html