Trong lúc những người khác lo lắng cô sẽ bị mắng vì tự ý sửa đổi kịch bản thì Mạc Thị Giai lại vô cùng điềm tĩnh, cô nhẹ nhàng nói ra những suu nghĩ của mình.
-Từ lúc nhận kịch bản cháu vẫn luôn tự hỏi, Liên Nguyệt nàng ấy vì cớ gì mà gả cho người khác. Nàng ấy hận Ngô Tuấn sao, hận người thiếu niên đã quên đi lời ước hẹn vứt bỏ nàng ấy dấng thân vào nơi thâm cung đổi lấy vinh hoa phú quý. Không nàng ấy chưa từng hận Ngô Tuấn, bởi vì nàng ấy hiểu Ngô Tuấn nếu được chọn lựa sẽ không bao giờ muốn sống một cuộc đời bất phân nam nữ như thế. Năm đó nàng chấp nhận xuất giá bởi vì nàng hiểu rõ, nếu nàng kiên trì không màn thế sự ở bên Ngô Tuấn, cả đời hắn sẽ đều sống trong dằng vặt, bởi hắn biết hắn chẳng thể cho nàng một cuộc hôn nhân trọn vẹn. Nếu nàng đã yêu hắn đến mức vì để hắn an lòng nguyện ý theo sắp xếp của hắn mà gã cho Trần Lẫm. Nay hắn xuất chinh tương lai mịt mờ sống chết còn chưa định. Nếu ta là nàng ấy, nhận được tín vật này, nghe được lời nói đó, cho dù lý trí có mạnh mẽ đến mấy, cho dù không thể ôm lấy hắn, cũng sẽ tuyệt đối không lãnh khốc vô tình mà rời đi. Nếu Liên Nguyệt vô tình lạnh nhạt, nàng ấy sẽ không đến nơi này.
Sau khi nghe cô phân tích đạo diễn cũng gật đầu, ngay từ đầu khi đọc kịch bản ông cũng cảm thấy đoạn này có chút thiếu, chỉ là thiếu thứ gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-ta-la-quan-chua-bac-mac/2917072/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.