Tất cả người hầu đều lui ra, nàng liền dựa vào cửa sổ, tuy bây giờ đã qua mùa đông, nhưng tại sao lại không thấy bông tuyết nào rơi xuống; ở trong khuôn viên của Hoàng cung, mùi thơm thật hấp dẫn mê người nhưng lại không mê hoặc được Nhất Thuần, nàng không biết tại sao mình lại ở trong hoàng cung này, lại bị mất phương hướng. Nàng vốn không muốn hận, nhưng con đường này do chính mình tự chọn, nhất định phải đi cho tới cùng.
Trong phòng tràn đầy tiếng nói cười vui vẻ của Mộng Phàm, từng ngóc ngách cũng khiến nàng nhớ lại, Nhất Thuần lần này không có khóc nữa, chỉ là ngồi lẳng lặng, nhìn.
Tiểu Lâm công chúa lặng lẽ đi vào không biết đã đứng nhìn Nhất thuần bao lâu rồi, lẳng lặng cùng nàng trầm mặc, liền thủy chung mở miệng: "Thiên tỷ tỷ? Muốn ngồi hoài ở đây như vậy sao?"
Nhất Thuần từ từ xoay người, thấy Lâm nhi nhẹ nhàng mỉm cười với nàng, như ánh mặt trời sáng lạn trong trời đông giá rét, ấm áp lòng người.
"Thiên tỷ tỷ tấm lòng người thật ấm áp nhưng sao không thể làm cho chính mình ấm áp trở lại!" Thẳng thắn nói.
"Đã sớm mất tâm, còn nơi nào có thể ấm?" Nhất Thuần lắc đầu, không nhìn ra biểu tình gì.
"Thiên tỷ tỷ còn có Lâm nhi, Lâm nhi vĩnh viễn ở bên cạnh tỷ tỷ!" Tiểu Lâm công chúa nhìn thẳng Nhất Thuần nói, giống như an ủi lại càng giống như tuyên bố.
"Ta biết rõ ngươi oán trách ta, chỉ là đang kiềm nén trong lòng thôi!" Nhất Thuần xoay người nhìn ra ngoài cửa sổ, chuyện đã làm cũng đã làm rồi nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-lam-tinh-nhan-cua-hoang-de/1567308/chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.