Buổi trưa.
Nhìn Kiều Thụy ngồi ở chỗ cách mình không xa, đang ăn vịt nướng, nam chính hơi hơi híp mắt.
Lúc giết yêu thú thì như một tôn sát thần, lúc đấu võ đài thì như một con mãnh hổ không muốn sống, lúc ăn linh tinh lại giống như một con sói đói… Nếu có thể đem vật nhỏ dã tính như vậy đè dưới thân, vậy sẽ là một chuyện mỹ diệu đến cỡ nào?
Nghĩ đến Kiều Thụy trước mặt Liễu Thiên Kỳ biểu hiện đến dịu ngoan như vậy, thậm chí là có chút ôn thuần, đồng tử nam chính rụt rụt. Tuy Liễu Thiên Kỳ là một phù tu rất xuất sắc, nhưng dù sao cũng là một phù tu. Một con báo nhỏ dã tính như vậy căn bản là không thích hợp với một phù tu nhu nhu nhược nhược. Kiều Thụy đáng giá bị một nam nhân càng cường thế cũng càng cường hãn có được, mà người kia hẳn là Lam Vũ Minh ta. Không phải là Liễu Thiên Kỳ!
Lam Vũ Minh liếm liếm môi, từ trong không gian lấy ra một bao điểm tâm tinh xảo, ân cần mà đi tới bên cạnh Kiều Thụy.
"Chỗ ta có điểm tâm, có muốn ăn một khối không?" Nam chính ngồi xổm trước mặt Kiều Thụy, nhu thanh tế ngữ mà hỏi.
Nghe vậy, hai mắt Kiều Thụy vụt sáng lên nhìn nhìn Lam Vũ Minh, lại nhìn nhìn điểm tâm trong tay đối phương.
“Không cần khách khí, ta ăn no rồi!” Người này rất tà khí, đồ vật của gã cũng không thể ăn bậy. Hơn nữa, đáy mắt của gia hỏa này luôn là có rất nhiều cảm xúc phức tạp làm người ta xem không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-chi-ba-ai-phao-hoi/1065423/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.