Nhìn thấy người tới không phải là Thiên Kỳ, thế mà là Lam Vũ Minh, Kiều Thụy hơi hơi sửng sốt một chút. Ngay sau đó y cúi đầu, thu thi thể hùng xà trên mặt đất kia vào.
Nam chính liếc thấy Kiều Thụy nhìn đến mình mà vẻ mặt mất mát, không hề vui mừng, gã nhíu nhíu mày. Nghĩ thầm: Gã có gì kém hơn Liễu Thiên Kỳ kia? Cần phải biểu hiện mất mát như vậy sao?
"Vết thương của ngươi thế nào?" Nam chính đi qua, quan tâm mà dò hỏi ra tiếng.
"Không sao." Kiều Thụy lắc đầu, tỏ vẻ y không sao. Kiều Thụy chạy vào trong lùm cây, nhanh chóng đào ra mười mấy cây Kim Đỉnh nấm ra hết, thu vào nhẫn không gian.
Bởi vì lo lắng mùi máu tươi ở đây hấp dẫn các yêu thú khác nên Kiều Thụy không dám dừng lại, trực tiếp rời đi.
Nam chính đi theo Kiều Thụy, cũng cùng rời đi.
Kiều Thụy nuốt một viên giải độc đan và một viên đan dược chữa thương, y cúi đầu xem xét vết thương của mình một chút, phát hiện thương không nhẹ, miệng vết thương trên vai rất sâu. Nếu không phải y dùng linh lực kịp thời phong bế miệng vết thương, một lát này chỉ sợ đã chảy rất nhiều máu.
Sắc trời dần dần tối xuống, Kiều Thụy tìm một mảnh lùm cây thấp bé, thiết lập vòng phòng hộ bên cạnh. Sau đó y mới kéo quần áo trên vai ra, cẩn thận xem xét miệng vết thương.
Nhìn thấy trong miệng vết thương chảy ra chất lỏng màu đỏ bầm, Kiều Thụy nhướng mày, là hỏa độc sao? Nếu là hỏa độc thì thật ra có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-qua-chi-ba-ai-phao-hoi/1065422/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.