Edit by Cá Trèo Cây
Diệp Mộ Sanh dùng áo ngoài của Quân Khanh Mặc xoa xoa máu xung quanh miệng vết thương, sau đó một bên vận khởi nội lực trợ giúp Quân Khanh Mặc điều chỉnh hơi thở, một bên cầm lấy ngân châm đặt trên người Quân Khanh Mặc.
“Trước kia vết thương này phát tác, thời điểm vỡ ra, ngươi chịu đựng như thế nào?” Diệp Mộ Sanh hỏi.
Vết thương này tuy không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng lại có thể làm cả người đau đớn như bị xuyên tim, sống không bằng chết, phải có nghị lực rất lớn mới có thể chịu đựng.
Trong cốt truyện, sau lưng Quân Khanh Mặc không có chỗ thương này, nói vậy Quân Khanh Mặc hẳn là tự mình tìm được phương pháp khôi phục. Chỉ là nếu muốn làm thương này khôi phục, cũng phải cần mấy tháng.
Bởi vậy, trước khi Quân Khanh Mặc tìm được phương pháp khôi phục, cũng đã phải trải qua vô số lần thống khổ bị miệng vết thương tra tấn.
“Mẫu thân của ta đang chờ ta về nhà, cả thế giới này bà chỉ có ta. Vì thế, vô luận thống khổ lớn như nào ta đều có thể cắn răng chịu đựng.” Quân Khanh Mặc nghĩ đến mẫu thân của mình, đôi mắt hiện lên nhu tình hiếm thấy, không tự chủ được mà nói với Diệp Mộ Sanh.
Nghe thấy Quân Khanh Mặc nói như vậy, tay Diệp Mộ Sanh cầm kim dừng một chút, sau đó cười nói “Có nhi tử như ngươi, nương ngươi nhất định thực hạnh phúc.”
“Hạnh phúc…… Ta sẽ làm bà hạnh phúc.” Quân Khanh Mặc tiếp tục nói. Hắn sở dĩ kiên trì hết thảy, làm hết thảy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-vai-ac-nam-than-dung-hac-hoa/489478/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.