Edit by Cá Trèo Cây
Áo trong của Quân Khanh Mặc hoàn toàn rơi xuống trên mặt đất trong nháy mắt, Diệp Mộ Sanh ngây ngẩn cả người, nhìn chằm chằm sau lưng Quân Khanh Mặc, đuôi lông mày nhăn lại, biểu tình có chút phức tạp.
Thấy người phía sau không có tiếng động, khóe miệng Quân Khanh Mặc gợi lên một ý cười lạnh, nói “Như thế nào, bị dọa à?”
Diệp Mộ Sanh vươn tay nhẹ nhàng đụng vào vết sẹo sau lưng Quân Khanh Mặc, nói “Đích xác bị dọa.”
Hình ảnh sau lưng Quân Khanh Mặc đích xác thập phần đáng sợ, toàn bộ phía sau lưng chi chít các loại vết sẹo, còn có dấu vết thương bàn tay lớn nhỏ.
Miệng vết thương không chỉ có dấu bàn tay lớn nhỏ, mà bốn phía da đã thành màu tím đen, thịt cũng đã thối rữa, máu tươi liên tiếp không ngừng chảy ra từ miệng vết thương.
Đầu ngón tay lạnh lẽo của Diệp Mộ Sanh chạm vào thân thể Quân Khanh Mặc trong nháy mắt, con ngươi Quân Khanh Mặc chợt lóe, thân thể có chút cứng đờ.
“Vết thương này không phải một hai năm gần đây có. Quá khứ ngươi nhất định thống khổ.” Tay Diệp Mộ Sanh chậm rãi di chuyển, giữ trước miệng vết thương của Quân Khanh Mặc.
“A, thống khổ? Người lưu lại vết thương trên người ta, hiện tại đều đã không còn nữa.” Quân Khanh Mặc nhướng mày, con ngươi càng thêm sâu thẳm, cười lạnh nói.
Tuy rằng trên thế gian không thiếu thuốc có thể xóa đi vết thương sau lưng hắn, nhưng Quân Khanh Mặc vẫn luôn muốn lưu trữ vết thương. Vết thương lớn lớn bé bé này, làm hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-vai-ac-nam-than-dung-hac-hoa/489477/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.