Editor: Cá Trèo Cây
*****
Diệp Mộ Sanh cảm giác được thân thể của Chu Lạc Ly có chút khẽ run, lại nghĩ đến hắn có bệnh trầm cảm, vì thế Diệp Mộ Sanh dùng ngữ khí mềm nhẹ, ôn nhu dò hỏi “Lạc Ly, anh làm sao vậy?”
“Diệp Mộ Sanh.” Chu Lạc Ly gắt gao mà ôm Diệp Mộ Sanh, đem hàm dưới dựa vào trên vai Diệp Mộ Sanh, nhắm mắt lại, ngửi thấy trên người Diệp Mộ Sanh có hương sữa tắm nhàn nhạt, tiếng nói của hắn nghẹn ngào gọi tên Diệp Mộ Sanh.
“Ừm, tôi ở đây.” Diệp Mộ Sanh do dự một lát, nâng tay lên nhẹ nhàng vỗ lưng Chu Lạc Ly nói.
“Diệp Mộ Sanh, cậu có thể đừng rời khỏi tôi không?” Khi Chu Lạc Ly hỏi ra những lời này, hắn đem người trong lòng ngực ôm chặt hơn nữa.
“Sẽ không, tôi sẽ vẫn luôn ở bên cạnh anh.” Diệp Mộ Sanh không cần nghĩ ngợi trả lời luôn, thanh âm nhu tình, ngữ khí lại thập phần kiên định.
“Thật sự?” Chu Lạc Ly mở to mắt, có chút không xác định hỏi.
“Thật sự.” Diệp Mộ Sanh vây tay quanh vai Chu Lạc Ly, ở bên tai hắn ôn nhu đáp lại.
“Chính là, tôi……” Chu Lạc Ly thả lỏng lực đạo trong tay, con ngươi đen nhánh ảm đạm không ánh sáng, che kín chua xót.
Cảm giác được thân thể Chu Lạc Ly đang run rẩy, con ngươi của Diệp Mộ Sanh hiện lên một tia đau lòng, sau đó cậu thu liễm cảm xúc trong mắt, cắn chặt răng, không chờ Chu Lạc Ly nói ra những lời nói tiêu cực, cậu dùng sức đẩy Chu Lạc Ly ra.
Tay Chu Lạc Ly
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-vai-ac-nam-than-dung-hac-hoa/489454/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.