Editor: Cá Trèo Cây
*****
Nhìn bóng dáng của Diệp Mộ Sanh, khóe môi Chu Lạc Ly gợi lên độ cung lớn, nhẹ nhàng cười. Hắn quả nhiên nói không có sai, Mộ Sanh đích xác thật đáng yêu.
Nhưng không bao lâu, nụ cười nơi khóe miệng liền biến mất, đuôi lông mày nhăn lại thành một hàng, con ngươi bình tĩnh cũng nổi lên gợn sóng.
Diệp Mộ Sanh như vậy thật sự là không có cách nào làm cho người ta chán ghét, nhưng tình cảm của hắn đối với Diệp Mộ Sanh chỉ là tình bạn bình thường sao?…… Chính hắn cũng không rõ.
Khi bước vào phòng ngủ, Diệp Mộ Sanh đột nhiên dừng bước, xoay người nói, “Đúng rồi, rửa chén xong thì lau cái bàn. Tốc độ nhanh lên, chúng ta còn phải đến trường đi học.”
Nhìn thấy gương mặt quen thuộc của Diệp Mộ Sanh, Chu Lạc Ly đang nhăn mày liền giãn ra, gật gật đầu đáp, “Tôi đã biết.”
Đợi Diệp Mộ Sanh đi vào phòng ngủ, Chu Lạc Ly liền đem hai cái chén trên bàn rồi đi tới phòng bếp. Đem nước dùng đổ đi, lấy một ít nước rửa chén bỏ vào trong chén, Chu Lạc Ly mở vòi nước ra, bắt đầu rửa chén.
Nhìn theo tay hoạt động nổi lên bong bóng, Chu Lạc Ly bắt đầu suy nghĩ sâu xa.
Tuy rằng hắn không biết tình cảm của hắn đối với Diệp Mộ Sanh có phải đã vượt qua tình bạn hay không. Nhưng hắn biết tại thời điểm hắn nghèo túng thì cậu không bỏ đi, cậu vì hắn mà bung dù, ở thời điểm hắn thương tâm thì cậu an ủi hắn, ở thời điểm hắn đói khát thì cậu vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-vai-ac-nam-than-dung-hac-hoa/489453/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.