Edit: Cá Trèo Cây
Beta: Diên
***********
"Chu Lạc Ly, trong hoa viên nhà anh có rất nhiều hoa, hơn nữa trên cơ bản đều là chủng loại quý báu." Diệp Mộ Sanh một bên đùa nghịch một đóa hoa nguyệt quý (1),một bên tán thưởng nói. Kỳ thật Diệp Mộ Sanh cũng rất thích hoa cỏ.
"Mẹ tôi rất thích hoa, hoa ở đây chủ yếu đều là mẹ tôi tự tay trồng." Chu Lạc Ly nhìn Diệp Mộ Sanh nói, trước kia hắn cùng Tiểu Chi cũng rất thích tới hoa viên chơi......
"Bác gái thật lợi hại, tự mình chăm sóc nhiều loại hoa như vậy!" Diệp Mộ Sanh dừng một chút, sau đó cầm hoa nguyệt quý đặt dưới cánh mũi, nhẹ nhàng ngửi ngửi. Không nghĩ tới vừa rồi cậu thuận miệng nói một câu, thế mà Chu Lạc Ly trả lời cậu thật.
"Chu Lạc Ly, anh thích hoa gì?" Diệp Mộ Sanh lại cầm một đóa nguyên quý chưa nở rộ cẩn thận quan sát.
Không nghe thấy Chu Lạc Ly trả lời, Diệp Mộ Sanh lại hỏi một lần nữa, vẫn không thấy Chu Lạc Ly trả lời. Diệp Mộ Sanh (2) lúc này mới quay người, thấy Chu Lạc Ly đứng cách đó không xa, không nhúc nhích nhìn một đóa hoa hải đường (3) ở trước mặt.
Ánh nắng ấm áp chiếu xuống, bóng dáng gầy ốm của Chu Lạc Ly càng thêm cô đơn quạnh quẽ. Diệp Mộ Sanh nhíu mày, nghi ngờ đi về phía Chu Lạc Ly. Hắn làm sao vậy?
Nghe thấy tiếng bước chân của Diệp Mộ Sanh tới gần, Chu Lạc Ly nhìn hoa rơi trên mặt đất, chậm rãi nói, “Đêm qua gió lớn quá, bao nhiêu hoa hải đường bị thổi rơi đầy xuống đất.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-vai-ac-nam-than-dung-hac-hoa/268666/chuong-16.html