Edit: Cá
Beta: Hy
Diệp Mộ Sanh không trả lời Chu Lạc Ly, ngược lại đi về hướng cửa sổ. Trong ánh mắt khiếp sợ của hắn, cậu thế mà lại trực tiếp kéo bức màn ra, còn thuận tiện mở cửa sổ ra, ánh mặt trời ấm áp lập tức liền chiếu vào.
Chu Lạc Ly dùng tay che mặt lại, phẫn nộ nói: "Cậu làm gì? Đóng lại cho tôi!"
Bác sĩ Lý tới cùng lắm chỉ là bật đèn điện lên mà thôi, Diệp Mộ Sanh vậy mà còn tự chủ trương trực tiếp kéo bức màn ra, điều này thật sự khiến Chu Lạc Ly không có cách nào tiếp thu.
"Trong phòng tối quá y hệt mặt trăng âm trầm. Hiện tại thân thể anh cần phải phơi dưới ánh mặt trời, thật vừa lúc mặt trời hôm nay cũng không nắng lắm." Diệp Mộ Sanh xoay người, nhìn Chu Lạc Ly cười nói, thanh âm mềm nhẹ ôn hòa, thật giống như ánh mặt trời.
"Tôi không cần..." Chu Lạc Ly chậm rãi bỏ tay từ trên mặt ra, kéo mi mắt thật chậm, trong nháy mắt hắn đã bị một màn trước mặt làm cho ngây ngẩn cả người.
Ánh mặt trời từ bên ngoài cửa sổ chiếu vào trên thân ảnh của Diệp Mộ Sanh ôn nhu mà nhàn nhã, thảnh thơi, làn da trắng nõn của cậu tăng thêm vài phần sắc ấm. Mái tóc đen đẹp của cậu do quá nhẹ nhàng mà bay lên vài sợi, phất nhẹ trong gió, con ngươi thanh triệt ôn hòa tràn đầy tươi cười, một cỗ ấm áp đánh thẳng vào đáy lòng hắn.
"Thế nào? Ánh nắng ấm áp có phải làm anh cảm thấy thể xác và tinh thần thoải mái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-vai-ac-nam-than-dung-hac-hoa/268665/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.