“Hôm nay đệ mới trở lại kinh thành. Vừa về kinh thành chưa kịp hồi phủ nghỉ ngơi, đệ đến hoàng cung vấn an phụ hoàng.” Diệp Mộ Sanh tiếp tục nói.
“Thì ra là thế.” Nghi hoặc trong giọng Cố Mạch Hàn biến mất, từng câu từng chữ đều dịu dàng như gió xuân: “Nếu hoàng đệ bận đi gặp phụ hoàng, vậy để hôm khác ta mời đệ uống mấy chén hàn huyên.”
“Được nè, đệ vô cùng chờ ngày hoàng huynh mời rượu.” Diệp Mộ Sanh trêu đùa: “Đệ có tâm chờ, hoàng huynh nhớ có tâm không quỵt nợ nha.”
“Tất nhiên sẽ không.” Cố Mạch Hàn nhẹ nhàng cười đáp.
Cuối cùng Liễu Cố Nhàn phải đi thăm hoàng đế, bèn cáo từ Liễu Cố Uyên. Diệp Mộ Sanh để gần vào mic, ngừng một lát, tưởng tượng cảnh Liễu Cố Nhàn sắp đi qua Liễu Cố Uyên bỗng dừng bước.
“Đúng rồi, hoàng huynh, nghe nói huynh sắp thành hôn, chúc mừng nha ~” Diệp Mộ Sanh nói từ tốn, khóe miệng từ từ giương lên.
Chất giọng trời cho khiến người ta cảm thấy cả người tê dại, hơn nữa giọng cười tinh nghịch hút hồn, làm cho Cố Mạch Hàn ngồi trước máy tính cũng ngây ngẩn giống Liễu Cố Uyên trong kịch bản.
Không chờ Liễu Cố Uyên mở miệng, Liễu Cố Nhàn đã đi rồi. Mà trên YY, giọng nói tinh nghịch của Diệp Mộ Sanh cũng đổi thành giọng bình tĩnh: “Kết thúc rồi.”
“Mạc Mạc, cậu rất thích hợp với nhân vật này, xứng tốt lắm.” Nhìn lướt qua kịch bản trên màn hình máy tính, Cố Mạch Hàn tán dương.
Quản lý vừa mới mở mic cho mọi người, Thất Hạ đã kích động nói: “A a
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-vai-ac-nam-than-dung-hac-hoa/2229662/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.