Ân Âm không quản mấy người Đường Tăng nữa, nhất là nhân vật chính, trong 《 Tây Du Ký 》 có một nam chính bất tử mang hào quang, cho dù bị yêu quái bắt đi nhiều lần vẫn luôn tốt, ngược lại Ân Âm hy vọng yêu quái hãy ăn hắn đi, nhưng mà Đường Tăng cũng sẽ không chết.
Thay vì nói những yêu quái này nhằm vào Đường Tăng, còn không bằng nói là nhằm vào Tôn Ngộ Không, chính là vì muốn mài mòn móng vuốt của nó, mài mòn sự cao ngạo của nó, để nó đi cầu thần tiên trên trời, cam tâm tình nguyện vì "sư phụ" Đường Tăng mà cúi đầu với bọn họ.
Ân Âm đuổi theo Tôn Ngộ Không, rất nhanh đã tìm thấy.
Tôn Ngộ Không đi cũng không xa, chỉ ngồi trên tảng đá, từ xa nhìn lại đã thấy đôi mắt đỏ hoe.
"Ngộ Không". — Ân Âm gọi.
Tôn Ngộ Không ngẩng đầu nhìn theo hướng giọng nói, giật mình một cái lâu sau mới nghẹn ngào nói: — "Mẹ ơi".
Ân Âm nhéo mặt nó: — "Con đó, mỗi lần mẹ nhìn thấy con thì con đều chật vật như vậy".
"Con xin lỗi, con làm mẹ thất vọng rồi". — Tôn Ngộ Không cụp mắt nói.
Ân Âm mạnh mẽ vỗ đầu nó: — "Nói ngu ngốc cái gì vậy? Người khác không tin, con cũng không tin sao? Con buồn bã để trong lòng như vậy làm gì? Rước thêm phiền não cho bản thân, xem có ngốc hay không?"
Ân Âm biết con trai mình là người thiện ác phân minh, nhất là xem ác như thù, cũng trọng tình trọng nghĩa nhất,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-tro-thanh-ba-me-tot/2467540/chuong-248.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.