Ân Âm cười nhạo hắn, ai cần ngươi tha thứ chứ, bản thân đã mắt mù thì thôi, còn nghe lời khiêu khích của người khác, trong đầu Đương Tăng bây giờ chỉ sợ có nguyên bãi rác Thái Bình Dương.
Bất quá Ân Âm biết chuyện này còn chưa chấm dứt.
Không lâu nữa có một bà lão đến, bà lão ấy khoảng chừng tám mươi tuổi, trong miệng bà ta lẩm bẩm, hình như là đang tìm người.
Trư Bát Giới vừa nghe đã hoảng sợ, lập tức nói: — "Không tốt, chắc chắn là mẹ của cô nương vừa rồi, bà ấy đang tìm người".
Tôn Ngộ Không liếc Trư Bát Giới một cái, giống như đang nhìn một kẻ ngốc.
"Cô nương kia nhìn chỉ khoảng hai mươi tuổi, mà lão phụ nhân này nhìn chừng tám mươi tuổi, chẳng lẽ bà ấy sáu bảy mươi tuổi còn có thể sinh con ư, thật là kỳ lạ".
Ân Âm ở một bên, nghe nói như vậy cũng phì cười, đây là sự thật nha, đúng là đáng tiếc, một số người trong đầu chứa toàn nước sẽ không nghĩ ra.
Nói xong, Tôn Ngộ Không tiến lên nhìn, quả nhiên không ngoài dự đoán của nó, bà lão này cũng là yêu quái vừa rồi biến thành.
Nó không nói hai lời, trực tiếp cầm gậy như ý đánh chết bà lão kia.
Nguyên thân của Bạch Cốt Tinh lần nữa trốn thoát.
Đám người Đường Tăng tiến lên nhìn chỉ coi Tôn Ngộ Không lại đánh chết người bừa bãi, Đường Tăng lại muốn đuổi nó đi.
Trong nguyên tác, Đường Tăng lại một lần nữa niệm chú vòng kim cô, lại muốn đuổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-tro-thanh-ba-me-tot/2467538/chuong-247.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.