Cũng đúng thôi, ai mà rơi vào tay nàng mà còn cười vui được nữa.
Mặc Nhiễm vốn định dùng dây bắt yêu trói vị thần linh không hiểu phép tắc như vậy. Đột nhiên thiếu niên kia ngồi thụm xuống, tay ôm lấy đầu, cơn đau lại ập đến.
Lam Tuyết cũng giật cả mình, lập tức cách xa hắn đến vài dặm. Ca ca đẹp trai này chắc không phải mắc cái bệnh mà, người ta gọi là gì nhỉ, a... là bệnh nan y, vô phương cứu chữa đó chứ.
Nàng nghĩ vớ vẩn xong lại chậc chậc hai tiếng, rón rén lại gần thiếu niên, nhẹ nhàng ngồi xuống lảm nhảm một hồi dài.
Ta nói rồi mà ngươi không nghe à, chết chưa. Tán gái phải có mẹo hẳn hoi. Giờ thì ngay cả bệnh của cô ta cũng mang vạ vào người.
"Yêu nghiệt từ đâu đến!"
"Trọng Tịch..."
Lam Tuyết quay người lại, khuôn mặt tươi tắn dần trở nên méo xệch.
Tra nam, tra nam, tra nam... Đó là đồ tra nam, Lam Tuyết, mày nhớ rõ chưa. Tự nhiên nhắc đến cái tên tra nam đó làm gì cơ chứ.
Mộc Hoa nhảy từ vai nam nhân xuống, vươn cành gai ra phía xa, vốn là định bắt Lam Tuyết lại.
Không ngờ khi cành gai đã vươn tới người của Lam Tuyết lại đột nhiên đổi hướng, nở thành những đóa hoa hồng đỏ rực.
"Hử!"
Lam Tuyết: "..." Thẻ bài nhỏ muốn giết ta đó à!!!
Đau lòng quá!
Vỗ ngực vài cái cho bớt đau!!
"..."
Vẫn chưa hết đau!!!
...
Lam Tuyết bị Mặc Nhiễm bắt trói về, lúc đầu vốn là định dùng Mộc Hoa để trói cô, không hiểu sao lại bỏ.
Cái này làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-thien-nguyet-lam-tuyet/152112/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.