Thông thường trước ba ngày tân hôn sẽ không có khách đến cửa, điều này là để cho đôi tân nhân có một khoảng thời gian thân mật ở chung, đợi đến khi tân nương tử về lại mặt, mới có thể bắt đầu giao lưu xã giao như bình thường.
Nhưng mà ngày hôm sau, Viễn Đình Hầu phủ đã nghênh đón một vị khách không có mắt.
A Lạc nghe hạ nhân bẩm báo, nói là tiểu thư Triệu gia Triệu Thu Thần đến bái phỏng.
Lúc đó nàng đang ở trong vườn ngắm cảnh với Văn Nhân Cẩn, xác thực là nàng đang ngắm cảnh, Văn Nhân Cẩn thì ở bên cạnh gảy đàn tấu nhạc cho nàng.
Đây cũng là một phát hiện bất ngờ của A Lạc, ngày hôm trước nàng sửa sang lại đồ đạc, thuận tiện lấy Cầm của mình ra. Sau đó Văn Nhân Cẩn liền thử gảy hai cái, chỉ là tùy ý gảy, kết quả so với Tô Lạc Yên học hơn mười năm còn dễ nghe hơn.
Lúc đó A Lạc kinh hãi như gặp thiên nhân, càng cảm thấy Văn Nhân Cẩn giống như một bảo tàng khai quật vô tận.
Không chỉ có một tay chữ tốt, còn có tài đánh đàn, lúc trước nghe Tô thái phó nói quân tử lục nghệ* của hắn cũng đặc biệt xuất chúng, quả thực chính là một người toàn năng toàn tài.
*Lục nghệ: người xưa chỉ: lễ nghĩa, âm nhạc, cung tên, cưỡi ngựa, biết chữ, tính toán
Một người hoàn mỹ như vậy, nếu như không mù mắt, chỉ sợ sẽ bị hoài nghi là không phải phàm nhân rồi.
Quả nhiên nam phụ đều là vạn năng, tiểu thuyết đúng thật là không lừa gạt ta.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-ta-thuc-su-thich-nam-phu-kia/583972/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.