Một lúc lâu sau, Giản Chi Bạch đi vòng quanh Quan Vũ phong, ngay cả lúc tu luyện ngày thường cũng dè đặt tránh Thẩm Ân. Nhưng sợ cái gì là cái đó tới, thấy thanh niên mặc y phục trắng cười híp mắt ngoắc hắn ta ở cách đó không xa, da đầu Giản Chi Bạch tê rần. Nhưng hắn ta lại không thể làm như không thấy, không thể làm gì khác hơn là căng thẳng, cứng đờ người đi tới.
“Đại sư huynh.” Hắn ta quy quy củ củ kêu một tiếng, ngẩng đầu liếc sắc mặt nam nhân ở bên cạnh, rồi vội cúi đầu.
Hắn ta là đệ tử thân truyền của phong chủ Phiêu Miểu phong, am hiểu luyện đan nhất, nhưng võ công không cao, ở dưới kiếm Mạc Lưu Quang thì không tới năm mười chiêu là thua trận. Mà Thẩm Ân khiến cho Mạc Lưu Quang cũng chịu thua, thì Giản Chi Bạch cảm thấy mạng nhỏ của mình xong rồi.
Nhất là đại sư huynh quanh năm nói năng thận trọng, khi đối mặt với các sư đệ đồng môn luôn luôn lạnh như băng, còn trong mắt chứa nụ cười giống như bây giờ? Cẩn thận suy nghĩ, trong nụ cười kia lộ ra ba phần lơ đễnh, ba phần thờ ơ, bốn phần có ý ám chỉ. Trong lòng Giản Chi Bạch lộp bộp một tiếng, âm thầm kêu khổ.
Đây hoàn toàn chính là bình tĩnh trước bão táp! Thân thể gầy gò của hắn ta run lên, ánh mắt hốt hoảng ngắm trái nhìn phải, trong lúc vô tình nhìn khớp xương rõ ràng trên tay Thẩm Ân.
Hắn ta thấy trong tay thon dài kia cầm mấy quyển sách, chữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-so-tay-cong-luoc-nam-phu-cua-hac-lien-hoa/2688204/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.