Sau ngày ấy Mặc Khí tốn rất nhiều thời gian để muốn biết rõ ràng, rốt cuộc hắn đối với nam hài có tính thú hay là đối Bối Nhi có tính thú. Sau đó hắn tránh Bối Nhi, đưa tới cả nam lẫn nữ, hắn cũng không rõ ràng lắm vì sao lại muốn tránh nàng, giống như hắn đang làm chuyện gì trái với lương tâm.
Nam hài cùng tuổi với Bối Nhi lớn lên quá mức non nớt, trên người bọn họ không có loại cơ trí giống nàng, không có cảm giác bình tĩnh thong dong. Tuổi hơi lớn lại có dáng người cứng đờ, vòng eo của Bối Nhi luôn nhu nhược như cành liễu. Mà nữ tử càng không được, các nàng người thì ríu rít phiền người, người thì trang điểm rất đậm, trên người luôn có mùi son phấn.
Bọn họ đều không phải là Bối Nhi, đều không thể giống nàng dễ dàng khơi lên cảm xúc của hắn, hắn đối với bọn họ thậm chí ngay cả nụ cười giả tạo nhất quán cũng cười không nổi.
Sau khi mê mang hắn sẽ đi xem trộm Bối Nhi, nhìn nàng ở bên cửa sổ cảm nhận hương hoa, cho dù nàng đang ngủ hắn cũng có thể vừa nhìn đã nhìn mấy canh giờ thậm chí càng lâu hơn. Thế là hắn đã biết, hắn không phải có tính thú với nam hài mà vừa vặn Bối Nhi là nam hài mà thôi.
Đêm khuya, hắn đi vào phòng.
Tầng tầng rèm cửa màu tím nhạt dưới ánh nến nhu hòa có vẻ ái muội, ở chỗ sâu nhất có từng tiếng thở gấp hấp dẫn hắn không ngừng đi sâu vào trong đó. Tiếng thở gấp lúc cao lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-quyen-ru-khong-co-toi-i/1590009/quyen-9-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.