Editor: QR - diendanlequydon
“Cười cái gì?” Vì không để cung nhân bên ngoài phát hiện có người khác trên giường, hai người bọn họ dựa vào nhau thật gần, gần đến mức hô hấp cũng hòa vào nhau.
“Không có.” Bối Nhi nhỏ giọng trả lời nhưng ý cười trên mặt làm thế nào cũng ngăn không được. Mặc Khí thấy vậy, đôi tay vòng đến eo nàng, một trận gãi ngứa thiếu chút nữa làm hai người bại lộ.
Tính tình đùa giỡn của hai người nổi lên, thật vất vả đuổi đi cung nhân, bọn họ cuốn chăn chen chúc trong không gian nhỏ hẹp đùa giỡn, đùa giỡn đến mồ hôi đầy đầu mới từ trong chăn chui ra.
“Ta dẫn ngươi đi.” Mặc Khí luôn tự hỏi mãi, vẫn quyết định muốn mang Bối Nhi đi. Trong lòng hắn vì mình tìm cớ, Bối Nhi rất có tài hoa, ở bên ngoài có thể giúp hắn không chỉ một hai chuyện, lại còn có có thể phòng ngừa nàng không chịu nổi quy phục Mặc Vương.
Nhưng chỉ có chính hắn rõ ràng, những chuyện này đều là lấy cớ, hắn thực sự không bỏ nàng được, muốn mang nàng rời đi.
“Không thể, một khi ta đi ra ngoài mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy.” Một khi nàng mất tích, đến lúc đó Vọng Tinh Các nhất định là máu chảy thành sông, chết không phải chỉ một hai người như hiện tại. “Ngô chủ yên tâm, Mặc Vương tạm thời còn không động đến ta được.”
Đúng vậy, tạm thời nhưng nếu thời gian lại lâu thêm một chút nữa, kiên nhẫn của Mặc Vương dùng hết thì thật sự không nhất định.
“Vì sao, ngươi biết rõ theo ta là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-quyen-ru-khong-co-toi-i/1590008/quyen-9-chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.