Mỗi kiếm lại có đầu của một zombie rơi xuống, giết chúng mà lòng cô nhoi nhói... đây chính là đồng minh theo một nghĩa nào đó...
Ban đầu An Duệ còn thầm chú ý tới Di Giai, sợ cô bị thương, lát sau đã kinh ngạc rồi tập trung giết zombie bên mình.
Zombie thậm chí còn chẳng lại gần chỗ cô, Di Giai thở dài, quay ra thấy Mạc Phàm thân thủ tiêu sái, một kiếm một đầu cũng không tệ lắm.
Nhưng mà bên phía nhóm kia đã có người bị thương, cô rảnh rỗi nhìn quanh chợt thấy người nọ bị cắn một miếng trên đùi.
"Lên xe!" Giết được kha khá dọn đường, Mạc Phàm ra lệnh, mọi người vội vã lên xe phóng vụt đi.
Con đường còn lại khá yên tĩnh nhưng không ai dám lơ là khi vừa chiến đấu xong.
"Cô học qua kiếm thuật sao?" An Duệ tò mò nhìn cô, trong mắt có chút hứng thú.
"Có học qua." Di Giai gật đầu thừa nhận, thực chất là zombie chẳng xông vào cô, cô thuận tay chém cổ chúng mà thôi.
"Mạc Phàm, có người bị zombie cắn." Đi đươch một quãng khá xa, Di Giai mới dựa vào ghế, khoanh tay nói.
Loading...
Kíttttt....
Quả nhiên xe lại phanh gấp, may là có chuẩn bị nên Di Giai không bị đập đầu vào ghế trước. Mạc Phàm mặt lãnh lẽo quay lại nhìn cô từ đầu xuống chân, nhíu mày:"Ai?"
Di Giai quay lại chỉ vào một người ngồi phía sau.
Người đó sắc mặt chợt xanh chợt đỏ, tức giận gào:"Nói linh tinh cái gì đó? Con đàn bà này! Không lẽ anh tin nó sao?"
Mạc Phàm nhìn cô, cô nhún vai nhắm mắt:"Tin hay không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-vuong-tro-lai/956614/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.