Sau khi thu thập đồ đạc vào balo, Di Giai lên đường cùng 2 người đàn ông lạ...
Balo cô chẳng có gì ngoài quần áo, An Duệ khuyên nhủ mãi cô mới mang theo thuốc thang, dù sao cũng đâu bị bệnh được.
Họ đã có một con xe, cô leo vào yên tĩnh ngồi phía sau, xe lăn bánh bỏ lại thành phố vắng lặng.
Trên đường đôi khi gặp 1 vài con zombie, bất quá nó không đuổi kịp tốc độ của chiếc xe này.
Đi một lúc, Mạc Phàm dừng xe đi xuống, An Duệ nhắc nhở cô:" Ngồi yên đợi trong xe nhé, bọn tôi vào tìm xem còn đồ ăn hay thuốc không." Nói rồi cũng ra ngoài.
Cô nhìn bọn họ vào trong một cửa hàng nhỏ, trầm ngâm nhớ lại:' Hiện tại vẫn chưa có nhiều zombie, nhưng dịch bệnh vẫn rất nguy hiểm.'
Một lát sau họ đi ra, trong tay không có nhiều đồ lắm, mặt Mạc Phàm có chút không vui.
Đường đi dài nhưng không ai nói chuyện, buổi trưa họ đưa cho cô 1 chiếc bánh mì. Tới buổi tối họ lại tìm một căn nhà tương đối ổn ở tạm.
Một buổi chiều, Di Giai ngủ gật trên xe như mọi ngày thì bị phanh gấp đập đầu vào ghế trước, cô xoa trán mở mắt, Mạc Phàm phía trước thấy vậy tâm trạng bỗng vui vẻ hơn một chút, hắn xuống xe nói chuyện với ai đó, cô ngó ra.
Loading...
Bên vệ đường có 3 người, 2 nam một nữ, họ đang nói chuyện với Mạc Phàm. Lúc sau An Duệ trở về xe giải thích với cô:"Họ cho chúng ta
rất nhiều lương thực, muốn đi nhờ một đoạn."
Đây là loại xe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-vuong-tro-lai/956613/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.