[Kí chủ, bạn trai cô rất lợi hại, chỉ cần một kỳ nghỉ liền đứng vững gót chân ở tập đoàn Ngụy thị, vẫn không có dấu vết mua chuộc lòng người,] Hệ thống là vẻ mặt mơ màng, [Chẳng lẽ trên thế giới này thật sự tồn tại trời sinh đã biết sao?]
“Ngươi nghĩ nhiều rồi, nào tồn tại trời sinh đã biết gì đó.”
Đường Quả cười mỉm chi, “Cậu ấy là thông minh lại cố gắng, kể từ sau khi cậu ấy nói muốn tiếp quản nhà họ Ngụy, ngoại trừ ăn cơm đi ngủ ra thì căn bản không có thời gian rảnh.”
[Không!! Kí chủ, cô nói sai rồi, mỗi ngày cậu ấy đều phải gọi điện thoại với cô nửa giờ đồng hồ, mỗi tuần đều sẽ dùng thời gian một ngày ở bên cạnh đi chơi với cô.] Hệ thống vội vàng phản bác, [Bạn trai cô không chỉ mua đồ ăn cho cô, còn mua nước hoa, mua túi xách, mua vòng tay, mua giày thể thao hàng hiệu cho cô, đừng cho rằng tôi không biết!!!]
Đường Quả: “.....” Hệ thống nhà cô quả nhiên là kẻ ngu ngốc.
[Kí chủ, lương tâm cô sẽ không đau sao?]
Đường Quả: “.....”
Đường Quả lặng lẽ cất chai nước hoa hàng hiệu của Pháp trên bàn vào tủ, xoay người để túi xách Ngụy Việt tặng hôm qua vào phòng quần áo.....haha, hệ thống ngu ngốc. Nói chuyện yêu đương, tặng đồ thì thế nào?
[Kí chủ hư hỏng, thế giới này cô không tham gia vào sự nghiệp, không giành tài nguyên, nội tâm của cô đã bị bạn trai cưng chiều như một loài sinh vật ăn mòn rồi.] Hệ thống nói lầm bầm, [Cô vậy mà lại muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/915233/chuong-268.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.