Đối mặt với bộ dạng cười mỉm chi của Đường Quả, Mã Mậu ủ rượu rất lâu, mới mở miệng, “Có phải cậu rất hận tôi không?”
“Dĩ nhiên.” Đường Quả nói một cách thẳng thắn, “Tôi vốn dĩ nên là xinh đẹp như hoa, bởi vì cậu thành bộ dạng này, cậu cho rằng tôi có thể không hận cậu sao?”
Trong lòng Mã Mậu ngưng trệ, kiềm nén có chút khó chịu, “Rất xin lỗi.”
“Lúc đó là tôi bốc đồng.” Cậu ta được cha mẹ nuông chiều, muốn có được điều gì đều không tính toán thủ đoạn, sau khi không có được liền bị người khác xúi giục hủy diệt, lúc này mới tổn thương cô vô tội, “Tôi biết cậu sẽ không tha thứ cho tôi, câu nói này tôi vẫn là muốn nói.”
Lúc này cậu ta mới hiểu ra, cũng không thể nào phủ nhận, cho dù cô không xinh đẹp như hoa, cậu ta vẫn bị hấp dẫn.
“Tôi muốn hỏi cậu một vấn đề.” Do dự một chút, Mã Mậu vẫn là hỏi, “Một ngày mùa đông của mười năm trước, có phải cậu đã từng đi sân chơi Thần Duyệt, đã từng giúp một cậu bé bị bắt nạt đánh nhau với mấy đứa trẻ hư không?”
Đường Quả sửng sốt một chút, một bên nhớ lại ký ức của nguyên thân, rất nhanh tìm thấy được cảnh tượng ngày đó.
“Hình như là có chuyện như vậy.”
Nghe thấy câu trả lời chuẩn xác, màu máu trên mặt Mã Mậu trong nháy mắt không còn nữa, môi cậu ta run lên một chút, cả người cũng đang run rẩy, trong mắt hiện lên vẻ gần như tuyệt vọng.
Thật sự là cô, tại sao? Hai tay cậu ta che
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/915232/chuong-267.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.