Trong sơn động yên tĩnh, Dạ Chu giận dữ: “Nếu biểu muội không vui thì ta sẽ giết nàng ta.”
Hắn không đùa, lúc nói câu này chứa đầy sát khí.
Chỉ dựa vào câu “Vĩnh viễn không có được” mà Đường Hoan nói đã chọc giận hắn. Mặc dù Đường Hoan nói Đường Quả, nhưng nếu dựa theo tình huống hiện tại của hắn thì chẳng phải là hắn cũng chỉ có thể nhìn biểu muội, vĩnh viễn không có được sao?
Nếu hắn không nhận ra tâm tư của mình, nếu biểu muội không chủ động hủy bỏ hôn ước, vậy thì có phải biểu muội sẽ giống như lời Đường Hoan vừa nói, chạy theo sau hắn hơn mười năm. Nhưng hắn lại chạy quá nhanh, thế nên mãi mãi không nhìn thấy biểu muội ở sau lưng, lúc nào cũng nghĩ muội ấy là một kẻ phiền phức, không bao giờ nhìn thấy điểm tốt của muội ấy?
Nghĩ đến tình huống đó, Dạ Chu vô cùng sợ hãi.
Nếu thật sự là như vậy, thế thì chẳng phải chính hắn làm biểu muội tổn thương sao? Nhớ đến mười mấy năm qua, chẳng phải hắn chính là người như thế sao?
Thảo nào, thảo nào cho dù biểu muội có thích hắn đến mức nào thì cũng không chịu thành thân với hắn. Muội ấy đã đuổi theo hắn mười mấy năm rồi, cũng mệt mỏi tồi.
Hắn bỗng nhiên hiểu được câu nói kia của nàng, nàng nói mệt mỏi, thực sự mệt mỏi. Hắn mới ở bên biểu muội được mấy tháng, biểu muội đối xử tốt với hắn, nhớ hắn, muốn gặp hắn.
Ngoài việc không đồng ý thành thân với hắn ra thì đối xử với hắn rất tốt. Hắn cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/915168/chuong-203.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.