“Ồ, đại tỷ, trùng hợp quá, tỷ cũng tìm được nơi này à?”
Đường Quả ngước mắt lên nhìn, hoàn toàn không có ý định đứng dậy. Cô ngồi ôm chân nhìn nướng trứng, ừm, người đang nướng trứng là Dạ Chu.
Theo như lời Dạ Chu nói, những việc nặng nhọc thế này làm sao có thể để biểu muội làm được? Biểu muội chỉ cần chờ ăn là được rồi.
“Đại tỷ tới thật đúng lúc, ta và biểu ca đang đi du sơn ngoạn thủy thì tìm thấy nơi này. Ta còn phát hiện ra một quả trứng, nhìn có vẻ rất ngon, thế nên ta đã nhờ biểu ca nướng nó.”
“Nướng cả nửa ngày rồi, cũng không biết là trứng của yêu thú gì.” Đường Quả lẩm bẩm, sau đó nói với Dạ Chu: “Biểu ca, sắp chín chưa?”
“Sắp chín rồi, biểu muội đói bụng rồi à? Để ta lấy cho muội ít trái cây ăn trước.”
Dạ Chu một tay lật trứng, một tay lấy ra hai đĩa hoa quả, còn nói với Dạ Diễm: “Ta không chuẩn bị cho các ngươi, Tiểu Thất, ra ngoài nên mang theo những thứ này.”
Dạ Diễm không nói lời nào, ở trước mặt Dạ Chu, hắn ta không có tư cách phản bác.
Nếu như sự tồn tại của Dạ Phàm làm Dạ Diễm ngưỡng vọng thì sự tồn tại của Dạ Chu chính là điều hắn ta không thể vượt qua. Hai năm qua, hắn ta tu luyện khổ cực như vậy, Đường Hoan thỉnh thoảng còn cho hắn linh đan, vậy mà đến tận bây giờ vẫn không thể nào nhìn ra được cảnh giới của Dạ Chu.
Thậm chí hắn ta còn lén cử người đi thăm dò, nhưng không một ai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/915166/chuong-201.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.