Phu nhân Hầu phủ sửng sốt ngay tại chỗ, hạt dưa nơi khóe miệng quần chúng ăn dưa đã rớt ra ngoài, trợn to mắt nhìn chằm chằm Đường Quả, dường như muốn xác nhận một chút rằng vừa rồi cô không nói đùa.
“Ngươi.....”
Phu nhân Hầu phủ mở miệng muốn nói gì đó, đối mặt với ánh mắt như cười như không của Đường Quả cũng không nói nên lời.
“Nhị tiểu thư Đường, yêu cầu này của ngươi có chút quá đáng.”
Ủ rượu một lát, phu nhân Hầu phủ tìm được một câu có thể nói ra miệng: “Ta là phu nhân Hầu phủ, sao ngươi có thể bảo ta tái giá với người khác, không biết nhị tiểu thư Đường có mục đích gì.”
Bộ dạng quan sát kỹ kia, giống như đang nghi ngờ cô, có phải có âm mưu gì không.
Đường Quả cười một chút, “Phu nhân Hầu phủ, nhớ kỹ, là các người cầu xin tới cửa.”
“Là bà nói cái gì cũng có thể làm được, ta đưa ra yêu cầu của mình, làm hay không làm là sự lựa chọn của bản thân bà.”
Cô căn bản chưa từng nghĩ sẽ giúp Trịnh Tụng kéo dài vận mệnh, Đường Hoan coi như là đã làm được một chuyện khiến cô cảm thấy hả hê.
Khóe môi phu nhân Hầu phủ đã có chút rủ xuống, mặt cũng có chút trắng bệch, “Không thể nào.”
Bà ta cũng không muốn nhìn thấy Đường Quả nữa, vừa nghĩ tới mình không có tu vi, lại bị người như thế làm nhục, lòng bàn chân nguội lạnh. Bà ta vội vàng dẫn theo đám gia quyến nữ Hầu phủ, trở về Hầu phủ.
Quần chúng ăn dưa nhìn thấy biểu cảm dương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/915161/chuong-196.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.