"Cha ruột mẹ ruột của nàng nghĩ ra một cách hay, để ta đến Hầu phủ, ta không hiểu nổi, đều cùng một cha, ta nghi ta được nhặt về đấy."
"Nói ra không sợ các vị chê cười, ta sinh ở Đường gia, mẹ ruột một lòng tu luyện không thèm để ý đến sự tồn tại của ta, trong mắt vị cha ruột kia của ta thì coi như không nhìn thấy nữ nhi này, có thể trưởng thành đến bây giờ, sống đến ngày hôm nay cũng coi là một kỳ tích."
"Về phần tài nguyên tu luyện, có gì tốt ông ta đều nghĩ đến vị đại tỷ kia của ta trước, may là còn có tông tộc tồn tại, người duy nhất trong Đường thị khiến ta chút thiện cảm chính là trưởng bối trong tông tộc."
Đường Quả liếc nhìn Lâu di nương đang ngồi trên mặt đất cúi đầu, "Lâu di nương, thật ra ta còn phải cảm ơn ngươi, cảm ơn ngươi khi ta chưa đủ lớn thì không cho ta liều thuốc độc."
Mọi người nghe xong thì lắc đầu, cực kỳ thương xót cho đích tiểu thư của Đường gia.
Trước đây bọn họ không biết, chỉ biết cô là một ngươi ngang ngược càn rỡ, sau đó mọi chuyện lần lượt bị vạch trần, bọn họ mới hiểu được, nếu đích tiểu thư Đường gia mà không phách lối một chút, thì chắc chắn không sống nổi, Đường phủ này đều là người kiểu gì vậy.
"Bọn họ không thèm quan tâm đến ta thì thôi, nhưng ta thật sự không ngờ bọn họ còn có thể quá đáng như vậy, xảy ra chuyện thì trực tiếp đẩy ta ra ngoài."
"Ở đây có người của Hầu phủ không?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/915154/chuong-189.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.