Đường Quả phun nước, có chút khó tin nhìn Đường Hạo Huy và Lâu di nương.
Đúng rồi, Lâu di nương đang lấy khăn lau nước mắt, quỳ trước mặt cô, nhỏ giọng khóc thút thít. Đường Hoan không ở đây, nàng ta đến phủ của Thất hoàng tử để tị nạn, sợ người của Hầu phủ tới bắt.
Nếu Đường Hoan biết hai người này định làm gì, e là sẽ ngăn cản.
Sao hai người này lại cho rằng, cô sẽ đến Hầu phủ để giúp Đường Hoan vậy?
"Bên Hầu phủ đồng ý, chỉ cần ngươi quá giúp bọn họ luyện thuốc năm năm, chuyện kia sẽ được xóa bỏ." Đường Hạo Huy nói như lẽ đương nhiên, "Dù gì Hoan Nhi cũng là tỷ tỷ của ngươi, vốn lần này cũng không phải lỗi của nàng, ngươi giúp nàng một chút, dù sao ngươi cũng sẽ không chịu uất ức gì."
Hai vị cường giả nguyên quân giữ cửa ở bên ngoài nghe vậy thì nhìn nhau một cái, ánh mắt rõ ràng đang viết Đường Hạo Huy là đồ ngu à?
Vì một thứ nữ, còn là thứ nữ của mình gây chuyện, mà giao Đường trưởng lão của bọn họ cho Hầu phủ, đầu thật sự bị cửa kẹp rồi.
"Nhị tiểu thư, ngươi giúp Hoan Nhi đi, nếu Hoan Nhi đến Hầu phủ, nhất định sẽ mất mạng, tên Nhị công tử của Hầu phủ đó thật sự không phải là người."
Lâu di nương khóc lóc thê thảm, muốn chiếm được sự đồng cảm.
Đáng tiếc trong viện của Đường Quả, ngoại trừ cô và hai vị cường giả Nguyên Quân kỉa ra, thì là Đường Hạo Huy và Lâu di nương, bà ta có khóc thảm hơn nữa thì cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/915153/chuong-188.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.