Đường Hoan tuyệt đối không nghĩ tới, điều kiện thứ hai của Đường Quả cũng gây khó người khác như vậy.
Tất nhiên nàng ta biết khi đó là ai đẩy Đường Quả. Nàng ta không ngăn cản, cũng không nói với ai bí mật này.
"Nhị muội. . . . . ."
"Ta chỉ muốn biết chân tướng người đã hại ta mà thôi, cái này không quá đáng chứ?" Đường Quả nheo mắt, "Đại tỷ, tỷ nên biết."
Đường Hoan không nói gì, đây là Đường Quả, kiêu ngạo lại khó ưa, nắm được xương sườn mềm của nàng ta thì điên cuồng đánh vào, từ trước tới giờ đều không hề nể tình.
"Nếu đại tỷ cảm thấy bán đứng đồng đội khó khăn quá, thì cầu xin ta đi, dù sao tỷ không muốn nói cho ta biết sự thật, ta có tư cách để tỷ cầu xin ta."
Trên mặt Đường Quả hiện lên ý cười, trắng trợn như vậy, nhanh chóng làm mờ mắt Dạ Chu, cũng khiến trái tim hắn đập loạn.
Biểu muội thật quyến rũ.
Trái tim của hắn sắp nhảy ra ngoài rồi, không thể kìm được nữa.
"Nhớ là, cầu xin ta thì phải quỳ xuống," Đường Quả kiêu ngạo ngước cằm, diễn hình tượng nhân vật phản diện vô cùng sinh động, "Ta có quyền tức giận."
Đường Hoan nắm chặt tay thành nắm đấm, nàng ta không thể nào cầu xin Đường Quả.
"Tỷ nói cho muội biết."
Đường Quả cười, "Là ai? Bạc Tây Phong hay Bạc Linh Nhi."
Đường Hoan đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt tối sầm lại, sao Đường Quả có thể xác định là hai người đó, đối phương đã biết là ai đẩy mình hay là không?
Bất kể có biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/915147/chuong-182.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.