Khi mặt trời lên cao, Đường Quả mới mở cửa.
Thật ra cô đã tỉnh từ lâu, nhưng nếu Dạ Chu có lòng giúp cô canh cửa, thì đương nhiên cô cũng nhận ý tốt của hắn, vui vẻ ngủ tiếp.
"Biểu muội, đêm qua ngủ có ngon không?" Dáng vẻ ân cần của Dạ Chu, Đường Hoan cảm thấy rất chói mắt.
Đường Quả chớp mắt, khẽ liếc nhìn Đường Hoan bên ngoài, "Sao đại tỷ lại ở đây? Còn dẫn theo nhiều người như vậy."
"Di nương của ta mất tích, bây giờ cần lục soát viện của Nhị muội một chút." Đường Hoan cố gắng kiềm chế phẫn nộ của mình, đã tìm khắp Đường phủ vài lần, những vẫn không thấy người đây.
Nàng ta thật sự không ngờ, một người lớn sống sờ sờ như vậy lại biến mất không thấy tăm hơi đâu.
Ban đầu nàng ta hoài nghi Đường Quả, nhưng khi đi tới viện của Đường Quả viện lại cảm thấy không thể nào. Lấy tu vi của Đường Quả, sao có thể mang một người trưởng thành đi?
Mấy thị nữ mà nàng sắp xếp cho di nương cũng có tu vi, mặc dù kém Đường Quả, nhưng Đường Quả muốn mang người đi thì chắc chắn sẽ kinh động đến các nàng.
Sáng nay nàng đến gặp di nương, phát hiện tất cả thị nữ đều hôn mê bất tỉnh, sau khi tỉnh lại thì bày tỏ không biết xảy ra chuyện gì.
Đường Quả sửng sốt một chút, dáng vẻ như thật sự không biết gì cả, Dạ Chu đứng bên cạnh thấy biểu muội diễn y như thật, khóe miệng cong lên theo, biểu muội thật là đáng yêu.
Biểu muội đáng yêu nhất đại lục!
Biểu muội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/915146/chuong-181.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.