Dáng vẻ rời đi của người nhà họ Lâm vô cùng nhếch nhác, Đường Tranh lấy video ra, khiến tất cả kế hoạch của bọn họ đều tan thành mây khói.
Không giống với sắc mặt tái xanh và ánh mắt thất vọng của vợ chồng nhà họ Lâm gia, Lâm Dật Trì thì mang vẻ mặt căm hận, tức giận và hận thù trong mắt không thể che dấu được nữa.
Ngược lại vợ chồng nhà họ Đường thì rất bình tĩnh, dù sao ngay từ đầu bọn họ đã không nhìn trúng Lâm Dật Trì.
Chỉ cảm thấy gia đình này thật buồn cười, nhất là trong khoảng thời gian này Đoạn Lệ Hồng cứ thấy bà là lại khen con trai bà ta ưu tú cỡ nào, giống như Tiểu Quả nhà bọn họ không lấy Lâm Dật Trì làm chồng thì sẽ thua thiệt vậy.
Đường Quả nằm trên cửa sổ, cười híp mắt nhìn ba người phía dưới
Dường như Lâm Dật Trì cảm nhận được, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô một cái.
Cho dù anh ta không nói gì, Đường Quả cũng cảm nhận được ý của đối phương.
Đơn giản là, Đường Quả, nhà họ Đường, Đường Tranh, tôi nhớ các người rồi đấy.
Thực tế cô không làm gì cả, chỉ không phối hợp với nam nữ chính, không tham dự vào cuộc đời của bọn họ, sau khi dần dần mất đi hào quang nhân vật chính, bọn họ tự mình có thể đi tìm đường chết.
Khóe miệng cô hiện lên nụ cười thuần khiết, bàn tay nhỏ bé đè lên nơi trái tim, "Thống, mặc dù ta là nữ phụ, nhưng mạng sống không cần phải lần nào cũng ngắn ngủi như vậy chứ?"
[Thương mà không giúp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/915095/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.