Lâm Dật Trì cũng lộ ra vẻ thâm tình thích hợp, "Tiểu Quả, hi vọng em có thể cho anh một cơ hội."
Trong mắt anh ta, Đường Quả thấy được căm hận và chán ghét.
Cô chống cằm, dáng vẻ ngây thơ, thầm nghĩ, cái tên Lâm Dật Trì này đúng là một tên cặn bã điển hình trong những tên cặn bã.
Anh ta sao có thể vừa nói lời buồn nôn với Cố Thanh Thanh, vừa tới đây tìm bạn đời?
"Thống, ta muốn ói."
[Ký chủ, cô muốn ói thì phải tìm đàn ông trước.]
Khi Đường Quả vẫn không nói gì thì Đường Tranh đã trở lại.
Anh liếc nhìn người nhà họ Lâm, khóe miệng thoáng hiện nụ cười lạnh lùng qua, chân dài bước tới, đến bên cạnh Đường Quả, ngồi xuống cạnh cô, theo thói quen xoa xoa đầu cô. Vẻ mặt vốn lạnh lùng, cũng dịu xuống.
Nhưng khi nhìn thấy Lâm Dật Trì, anh lại nở một nụ cười lạnh lùng.
"Chủ tịch Lâm, anh thích Tiểu Quả?"
Anh ấn xuống Đường Quả một cái, bày tỏ sau này tất cả giao cho anh ta.
"Tất nhiên." Lâm Dật Trì lộ ra nụ cười tự tin kiêu ngạo, "Tôi vẫn luôn thích Tiểu Quả."
Vẻ mặt Đường Tranh càng ngày càng không tốt, mặc dù cười, nhưng trong nụ cười lại lộ ra vẻ nguy hiểm.
Trong lòng Lâm Dật Trì có chút bất an, nhưng cũng không quá quan tâm.
Nhà họ Đường nuông chiều Đường Quả như vậy, anh ta thấy, chỉ cần Đường Quả vừa ý anh ta, thì không ai phản bác được. Dựa theo tình hình thực tế, suy đoán của Lâm Dật Trì không sai.
Điều duy nhất anh ta không đoán đúng là,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nu-phu-binh-tinh-mot-chut/915094/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.