Editor: Shu: @shu231
Beta: Hạ Lan Tâm Nhiên
➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥
Quả nhiên dựa vào người khác là không đáng tin cậy.
Sơ Tranh đẩy tiểu đệ cầm dù ra, mũi chân điểm nhẹ mặt đất, phi thân xuống.
"Hình như lâu chủ rất lợi hại nha."
"Lâu chủ chắc chắn có thể thắng."
"Cỗ vũ cho lâu chủ!"
Sơ Tranh nghe thấy tiếng nói ở sau, thiếu chút nữa quay về ấn chết bọn họ trước.
Có lâu chúng như vậy, Phong Mãn Lâu không sa sút thì ai sa sút nữa?
Cũng không trách đám người này được, kì thật đã có không ít người rời khỏi Phong Mãn Lâu rồi, mấy người đó mới là trụ cột vững vàng của Phong Mãn Lâu, mấy người còn ở lại bây giờ nói là có tình cảm với Phong Mãn Lâu vậy thôi, kì thực năng lực không đáng là bao, cho dù đi ra ngoài, cũng không nhất định sẽ tốt hơn so với ở Phong Mãn Lâu.
Tốc độ của Sơ Tranh quá nhanh, người bên kia còn chưa kịp phản ứng, thì đã có một người đổ xuống.
Tiếng kêu thảm thiết xuyên thủng màn mưa đêm, lộ ra phá lệ thê thảm.
Xào xạc xào xạc ——
Bóng cây lay động, như quái vật sinh ra từ trong bóng tối, giương nanh múa vuốt trên thân hình bọn họ.
Binh khí lạnh băng xẹt qua hạt mưa bụi dài, hàn quang trong rừng như ẩn như hiện, binh khí giao phong, kêu leng keng không ngừng.
Rầm ——
Người đập lên thân cây, hạt mưa chồng chất trên tán cây rơi xuống, mang theo cái lạnh đầu thu, thẩm thấu vào trong cơ thể.
Bọn họ căn bản nhìn không thấu thân ảnh của Sơ Tranh.
Vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nam-than-bung-chay-di/791864/chuong-1771.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.