Editor: Shu: @shu231
Beta: Hạ Lan Tâm Nhiên
➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥
Núi Vô Cố cách thành Lâm Giang cũng không gần, đi ngày đêm không ngừng cũng mất một ngày một đêm.
Sơ Tranh vén rèm lên nhìn qua ngọn núi phía xa.
Màn đêm buông xuống, chân trời đã lờ mờ có thể nhìn thấy những ngôi sao, ngọn núi bốc lên sương mù, như một tầng lụa mỏng, bao phủ lên núi Vô Cố.
Rõ ràng là một mảnh cảnh sắc an lành, không biết vì sao lại khiến cho người ta có một loại cảm giác đè nén không rõ ràng.
"Lâu chủ, có mùi máu tươi."
Lâu chúng bên ngoài đi qua báo cáo một tiếng.
Sơ Tranh cũng ngửi thấy được, không nồng đậm, pha trộn trong gió phiêu tán qua, xoay một cái liền biến mất không thấy gì nữa, khiến người ta không thể phân rõ rốt cuộc là từ nơi nào truyền đến.
Tân Vũ phát hiện cây trâm cài đầu mình mang theo bên người bị rơi mất, cây trâm kia đã có từ khi bọn họ bắt đầu nhớ được mọi chuyện, bọn họ cảm thấy là của cha mẹ lưu lại, cho nên vẫn luôn rất trân trọng, cảm thấy về sau có lẽ có thể tìm được cha mẹ của mình.
Mặc kệ lúc trước tại sao cha mẹ họ lại bỏ rơi bọn họ, bọn họ vẫn muốn gặp lại cha mẹ của mình.
Trong lòng bọn họ vẫn tồn tại chút may mắn, có lẽ cha mẹ họ có nỗi khổ gì đó, bất đắc dĩ mới vứt bỏ bọn họ mà thôi.
Khê Nam hỏi Tân Vũ nơi có khả năng làm mất, sau đó liền không thấy tăm hơi đâu nữa.
Món đồ trân quý của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-nam-than-bung-chay-di/791863/chuong-1770.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.