"Cút cút cút, tôi mệt sắp c.h.ế.t rồi, cô cứ sấn sổ vào người tôi làm gì."
Khi Trình Xuân Nha vừa xuyên vào cơ thể này thì nghe thấy tiếng người đàn ông đang c.h.ử.i ầm lên.
Xung quanh tối đen như mực, nhưng Trình Xuân Nha vẫn cảm nhận được mình đang nằm trên giường.
Cô mặc kệ gã đàn ông đang c.h.ử.i bới bên cạnh mà yêu cầu hệ thống truyền ngay ký ức của nguyên chủ cho mình.
Sau khi tiếp nhận xong ký ức, Trình Xuân Nha liền lạnh lùng nhìn gã đàn ông bên cạnh.
Đương nhiên, vì trời tối đen như mực nên gã đàn ông bên cạnh không thể nào phát hiện ra dáng vẻ và ánh mắt sắc lạnh của Trình Xuân Nha.
Bây giờ là năm 1977, nguyên chủ năm nay hai mươi lăm tuổi, có hai người con trai cùng Vương Đại Chí.
Hơn nữa, cha mẹ chồng lại là những bậc trưởng bối hiểu chuyện, vô cùng hài lòng với cô con dâu là nguyên chủ, thế nên trong mắt người ngoài, cuộc sống của nguyên chủ chắc chắn là hạnh phúc.
Ngay cả bản thân nguyên chủ cũng cảm thấy mình rất hạnh phúc, cho dù chồng cô không hề dịu dàng hay săn sóc.
Nhưng ở cái thời đại này, đặc biệt là ở nông thôn, đàn ông không dịu dàng, không săn sóc là chuyện hết sức bình thường, vì vậy nguyên chủ chẳng hề nghĩ ngợi gì khác.
Cũng vì thế mà nguyên chủ trước giờ không hề phát hiện ra vấn đề của chồng mình.
Nguyên chủ có một người bạn thân từ thuở nhỏ, sau khi lớn lên, cả hai đều gả vào cùng một thôn.
Chỉ có điều, trong mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-ky-chu-nha-ta-lai-bay-tro/5244173/chuong-1162.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.