“Vâng!” Mộ Nam Tích mỉm cười hạnh phúc, gật đầu.
Nhìn nụ cười hạnh phúc của Mộ Nam Tích, Cố Huyên An thấy ngán đến tận cổ, nhưng vẫn phải tiếp tục nói: “Còn nữa, bây giờ em đã là vợ của anh rồi, vậy sau này anh có vinh hạnh được người vợ yêu dấu mang cơm cho không nhỉ?”
“Đương nhiên là được,” Mộ Nam Tích vội nói. “Huyên An, sau này ngày nào em cũng sẽ mang cơm đến công ty cho anh, chỉ là… chỉ là…”
Vẻ mặt Mộ Nam Tích lộ rõ vẻ áy náy: “Chỉ là tay nghề nấu nướng của em không tốt lắm, em sợ anh ăn không quen.”
“Sao lại thế được?” Cố Huyên An dịu dàng vuốt ve gương mặt Mộ Nam Tích. “Chỉ cần là em làm thì món nào anh cũng thích ăn. Quan trọng nhất là, nếu ngày nào em cũng mang cơm đến công ty thì anh có thể cùng ăn trưa với em mỗi ngày. Đối với anh, đó là một điều vô cùng hạnh phúc.”
Mộ Nam Tích cảm thấy trái tim mình rung lên một nhịp, hạnh phúc đến mức như muốn tan chảy.
Cứ như vậy, ngày hôm sau Mộ Nam Tích bắt đầu mang cơm trưa cho Cố Huyên An. Mấy ngày liền, hai người họ ngọt ngào như mật, công khai thể hiện tình cảm ở công ty.
Nhân đây cũng phải nói, Cố Huyên An và Mộ Nam Tích thể hiện tình cảm một cách phô trương như vậy ở công ty, lẽ nào cha mẹ họ lại không biết? Đương nhiên là vì cha mẹ Cố Huyên An đang đi nghỉ mát ở nước ngoài thật, nếu không thì hắn ta cũng chẳng chọn đúng thời điểm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-ky-chu-nha-ta-lai-bay-tro/5218872/chuong-1161.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.