“Được rồi, nhìn em lo lắng kìa,” Viên Hiểu Âm xoa đầu em trai. “Em đến thăm chị là chị đã vui lắm rồi, còn cha không có động tĩnh gì thì thôi vậy!”
Nói không buồn thì chắc chắn là nói dối.
Mẹ kế thì không cần phải nói, dù sao bà ấy cũng không phải mẹ ruột của mình. Việc bà ấy không quan tâm đến đứa con gái riêng như cô sinh con cũng là chuyện bình thường.
Nhưng còn cha thì sao? Đó là cha ruột của cô, dù cô biết rõ ông không hề coi trọng đứa con gái này.
Vậy mà trong một chuyện quan trọng như việc cô sinh đứa con đầu lòng, ông lại chẳng thèm đến thăm hay có một lời hỏi han. Điều này sao có thể không khiến Viên Hiểu Âm đau lòng cho được.
“Hừ! Người ta nói có mẹ kế thì có cha dượng quả không sai, cha chúng ta chính là loại cha dượng đó,” Viên Hồng Đào tức giận nói. “Nếu không phải tại bà ta chỉ sinh cho cha hai đứa con gái, thì có lẽ đứa con trai này như em chỉ tổ chướng mắt ông ấy, chắc ông ấy chỉ mong đuổi em ra khỏi nhà cho sớm!”
“Em nói bậy gì thế?” Viên Hiểu Âm vỗ nhẹ vào vai em trai. “Cha có không tốt thế nào đi nữa thì ít nhất cũng đã nuôi chúng ta khôn lớn.”
“Sau này đừng nói những lời như vậy nữa, lỡ để người ngoài nghe được thì họ lại chẳng đàm tiếu về em đủ điều à.”
“Hừ!” Viên Hồng Đào hừ một tiếng đầy bất mãn, nhưng cuối cùng cũng không nói gì thêm, rồi lập tức chuyển chủ đề: “Chị,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-ky-chu-nha-ta-lai-bay-tro/4894947/chuong-1022.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.