“Tần Phóng, anh tỉnh rồi!” Trình Xuân Nha vẫn luôn túc trực bên Du Tần Phóng, dù sao còn phải duy trì nhân vật, sau đó vành mắt đỏ hoe, “Tần Phóng, anh thật sự dọa c.h.ế.t em rồi!”
“Anh không biết đâu, tối qua anh sốt cao như vậy, suýt nữa thì mất mạng rồi!”
Du Tần Phóng khó khăn nuốt nước bọt, anh ta bây giờ chỉ muốn uống nước, không có tâm trí nghe Trình Xuân Nha nói những chuyện linh tinh khác: “Nước... nước...”
“Nước gì!” Tứ Nhãn và Vương Nhất Bá đang ngủ trên giường khác bị đánh thức, người mở miệng nói là Tứ Nhãn, chỉ thấy anh ta nhìn thấy Du Tần Phóng tỉnh lại, vẻ mặt kinh ngạc vui mừng từ trên giường xuống, “Tần Phóng, anh tỉnh rồi!”
“Ơn trời đất anh cuối cùng cũng tỉnh rồi, anh không biết đâu, chúng tôi lo cho anh đến mức nào!”
“Nước...nước...” Du Tần Phóng khó khăn mở miệng nói.
Nếu có thể nói được, anh ta rất muốn túm cổ áo Tứ Nhãn hỏi một câu, cái đồ c.h.ế.t tiệt nhà anh nói lo cho tôi, là lo như vậy đó hả! Chẳng lẽ không nghe thấy tôi nói muốn uống nước sao! “Tần Phóng, anh muốn uống nước phải không!” Vương Nhất Bá lúc này cũng từ trên giường xuống, “Anh chờ một chút, tôi đi lấy nước cho anh ngay đây!”
Lời vừa dứt, Vương Nhất Bá liền đi ra ngoài. Rất nhanh anh ta đã bưng một cốc nước trở lại, Tứ Nhãn đỡ thân thể Du Tần Phóng, để Vương Nhất Bá cho Du Tần Phóng uống nước.
Uống cạn một cốc nước xong, Du Tần Phóng mới cảm thấy cổ họng mình dễ chịu hơn nhiều, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-ky-chu-nha-ta-lai-bay-tro/4801800/chuong-421.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.