Quãng thời gian đi học tại trường quân đội quả thật chính là cực hình với tôi, mang theo suy nghĩ cách xa cậu ấy, chăm chỉ học tập tôi nhất định sẽ quên được cậu ấy, thứ tình cảm không nên có này sẽ nhanh chóng biến mất thôi. Thế nhưng, tôi đã đánh giá qúa cao bản thân mình.
Dù tôi điên cuồng luyện tập và học tập đến mức nào đi chăng nữa thì hình ảnh của Cố Minh cũng không thể vào vơi bớt trong đầu tôi. Thời gian càng dài, chỉ nhắm mắt lại hình ảnh Cố Minh lại hiện lên trong tâm trí, hình ảnh cậu ấy cười cùng thanh âm gọi tên tôi cứ văng vẳng bên tai, mãi không dứt.
Tôi chán ghét nơi mà không có cậu ấy, tôi đã không thể đếm nối số lần mình trèo tường ra trường học với ý định quay về nhìn cậu ấy một chút nhưng mới đi được vài bước, chân tôi đã cứng lại, gặp cậu ấy rồi tôi sẽ nói gì đây?
Nói rằng mình quá nhớ nhung cậu ấy nên trốn học đến thăm sao?
Tôi trèo tường quay trở lại và tự hành hạ bản thân bằng cách tập bài huấn luyện nặng nhọc liên tục đến khi trời tối. Điều tôi cần là chính là phải nhanh chóng hoàn thành tốt nghiệp, tôi đã quyết định sau khi tốt nghiệp đại học sẽ nói với ba, quân đội không phải điều mà tôi mong muốn, điều mà tôi muốn chính là có thể sát cánh bên cạnh
Cố Minh, ở bên để chăm sóc cho cậu ấy.
Ngày trường học cho nghỉ phép, bọn Lâm Dực và Cao Vỹ nói cho tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-khong-muon-soai-ca-yeu-ta/3739420/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.