Phía sau bức màn tối sầm đã có hình bóng Thứ Sử xuất hiện, hắn ta lo lắng trông ngóng người trong lòng kính kia tỉnh giấc mãi chẳng thôi bất ân
Phải biết rằng..
đây chẳng khác nào tự hành hạ bản thân
…
Quân Niệm vừa mở mắt liền ôm trái tim đau nhức của mình, hàng lệ dài do vương vấn lại chẳng chịu nổi tuôn xuống..
hắn nhớ từng nỗi đau mà Quân Tự ở thế giới đó đã trải qua..
không có căm phẫn tột độ như trước mà là..
đau đến nhức nhối từng tất da thịt
Đau đến hít thở cũng khó khăn..
loại cảm giác bất lực vẫn cắn răng tồn tại, vẫn hy vọng tất cả chỉ là mơ..
để được nhớ về cô gái ấy !
Nhưng mà sau cùng..
…
Hắn hạ mắt thở dài nhìn lại người xuất hiện trước mặt nặng nề ngồi dậy
Thứ Sử như chẳng nhịn được nữa mà lớn mật mở lời
\- Thần Tôn người hà tất phải như thế..
nếu ta truyền tống chậm một chút tim của chính ngài cũng theo cảm xúc kia mà vỡ nát rồi ! Rõ ràng người là thần tôn chí cao vô thượng cớ chi vì những mảnh "hồn thức" kia mà đi đến bước này..
"Hồn thức" kia có gì tốt đẹp..
ngoài những tổn thương mà thứ gọi là tình cảm mang lại thì còn ích lợi gì, trong thế giới vô danh này cứ làm chủ sức mạnh của bản thân thì cái gì chẳng giải quyết được
Mà người càng vô tình lại càng lợi thế không phải sao ?!
Quân Niệm trầm mặc nhìn lại người đứng đó, trong mắt lóe lên tia tự giễu chính mình nhưng sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-he-thong-luu-manh/3929090/chuong-232.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.