Có giọng nói nào đó hỏi ta tại sao vẫn còn tồn tại ?
Ta không biết..
chỉ biết là dẫu có tiến vào luân hồi cũng chẳng gặp được nàng..
Người hắn muốn duy nhất cũng chỉ có nàng mà thôi..
tỷ tỷ ..
Tuyết Ly..
Đâu đó nơi đây vẫn thấy được bóng dáng năm ấy của cô, những kí ức nhỏ ấm áp từ lúc nhỏ cho đến bây giờ vẫn như cố chấp tồn tại trong hắn..
Hắn không phân biệt nỗi ngày tháng nào nữa..
chỉ ngồi chỗ cô đã từng ngồi..
làm việc cô đã từng làm qua đó cứu vớt cái chết tâm của bản thân gắng gượng tồn tại
Tỷ ấy nói..
tỷ cần một phu quân..
Có một tên ngốc..
lúc đầu từ chối tỷ, ta thật muốn quay ngược thời gian đấm cho tên đó mấy phát..
Sao có thể..
không cần tỷ chứ..
Tuyết Ly của ta rất thương ta..
mặc cho ta làm gì sai chỉ cần nắm lấy tay cô, dựa vào lòng cô trưng to mắt tỏ vẻ đáng yêu liền được tha thứ..
Sau này..
Ta có tất cả những thứ ta mong muốn cả đời..
chỉ là không có hình bóng của thiếu nữ năm đó nữa
Hỏi ta thấy vui không..
Hôm đó đại thắng..
ta một chút cũng không vui..
Ôm nhớ thương nhanh chóng lên đây, dù là giận dữ của cô vẫn có thể sẵn sàng đối mặt..
nhưng mà..
Không có..
Thậm chí cô không hề xuất hiện..
Ta thấy bọn chúng cầu xin cô cứu..
thấy đồng loại của cô từng người chết trước mặt cô vẫn không chút dao động..
Sao ta lại cảm thấy bức bối thế này..
Mở đường ra..
mở ra..
Ta muốn gặp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-he-thong-luu-manh/3929089/chuong-231.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.