Sự thật chứng minh cô không hề lo quá xa, trãi qua nửa tháng sống yên bình, ánh trăng tròn vừa treo trên đỉnh đầu, khắp thành phố xao động ồn ào không yên. Nơi nơi tiếng kêu la ầm ĩ tới tận vùng ngoại ô.
"Nhiễm Nhan, bọn thú đột kích rất đông, chúng ta cần chuẩn bị đi khỏi đây bất cứ lúc nào. Bọn cô đi theo chúng ta đi."
"Được."
Tình thế khẩn cấp, đi theo đoàn không sai. Cô và Giai Giai đi theo phía sau Bạch Quang và Thạch Nhất, che chở cho Đình Đình ôm bé Béo ở giữa.
Bạch Quang nhìn lại phía sau nói với cô rồi cất bước đi đầu ra ngoài.
"Đi theo sát phía sau ta."
"Được."
Đám người đi nhanh ra phía ngoài hàng rào cao, dọc đường đi vẫn gặp vài con thú nhỏ lạc loài chạy vào, rất nhanh bị đám người bên cạnh giải quyết.
Thật khâm phục, mỗi người cầm đủ loại súng, đạn dược lên nồng, nếu như không đi gấp gáp thật muốn nhìn ngắm cảnh săn bắn hấp dẫn như thế này.
"Bạch Quang, bên này."
Nhìn một số người trên tường cao đang nả đạn không ngừng ra phía ngoài, bên dưới xung quanh cũng chen chúc lập tường người, lớp này hết đạn, lớp phía sau thay thế. Còn những người lâu la thì chạy vòng ngoài tránh có thú lọt lưới vào trong.
Đúng là đoàn đội rất có bài bản. Nhiễm Nhan đi theo Bạch Quang đến chỗ của Thạch Nhất trên đài cao. Dù trời tối vẫn thấy rõ bên ngoài thú đàn đông nghìn nghịt kín kẽ. Con này nằm xuống con khác đè lên, chưa tới một tiếng đồng hồ mà xác chết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-mat-the-nhiem-nhan/856903/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.