Nhất Tiểu Yến vừa ăn vừa đi tìm khách điếm. Thế nhưng đi mãi vẫn không thấy khách điếm nào.
Trời dần tối, trăng cũng lên cao, Nhất Tiểu Yến vừa thở hồng hộc vừa vác cái balo bự chà bá của mình.
Hắt xì! nàng khịt khịt mũi, lạnh thật đấy!
Đi được một đoạn, chân nàng mỏi rã rời, lúc tưởng chừng sắp gục xuống thì một tia hi vọng xuất hiện.
Ở phía trước có một đám lửa, nàng vui mừng chạy lại.
Vừa chạy đến, nụ cười trên môi nàng bỗng méo xệch. Động tác cũng ngưng luôn.
Đám người trước mặt có ba người, một tên to béo lùn tịt, một tên lực lưỡng cơ bắp cuồn cuộn, một tên gầy nhòm như bị thiếu dịnh dưỡng. Bọn họ đều mặc y phục màu đen, diện mạo xấu xí, cả ba người đều có sẹo dài và sâu. Nhìn là biết không phải người tốt lành gì.
Mà ba người kia nhìn chằm chằm Nhất Tiểu Yến, là một tiểu tử gầy, mặc y phục đỏ đen, cao tầm 1m45-1m50, ngũ quan xinh xắn, mắt to đẹp, làn sa trắng, tóc đen dài buộc gọn. Bọn họ lại nhìn cái balo to đùng của cô, ánh mắt tham lam.
Nhất Tiểu Yến biết mình gặp cướp, quên mất mình mang đai đen nhất đẳng (taekwondo),cô hét lên một tiếng, quên luôn cái chân mỏi nhừ, liều mạng ôm balo chạy đi.
Cứu mạng aaaaa!!! Có cướp!!
Mẹ ơi! Sao con lại xui xẻo như vây?? Nàng thầm kêu gào trong lòng.
Tiểu tử! Biết điều thì mau đứng lại!!
Đám người kia cũng vận công chạy theo, chẳng mắt chốc đã bắt kịp nàng, nàng rút từ trong balo ra bình xịt cay, quay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-khong-ve-co-dai-tim-my-nam/1630540/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.