Tiểu Quả dần hiểu được ý con trai. Thì ra thằng bé đang lo sợ, bất an. Càng nghĩ , nàng càng hối hận vô cùng, chỉ vì mải mê hái dừa mà không để ý đến thời gian. Giờ nàng đâu còn đơn độc nữa, trong nhà còn có con nhỏ. Sao nàng lại sơ suất đến thế?
Nàng ôm con lên đùi, nhìn vào đôi mắt đỏ hoe kia, dịu giọng nói:
“Tráng Tráng, mẹ xin lỗi. Đây là lần đầu mẹ làm mẹ, còn nhiều điều chưa quen. Con tha thứ cho mẹ được không?”
Nghe vậy, Tráng Tráng mới dần bình tĩnh, liên tục gật đầu:
“Con tha thứ cho mẹ… nhưng sau này mẹ đi đâu cũng phải mang con theo. Chúng ta phải đi cùng nhau.”
Tiểu Quả đành hứa đi hứa lại, nó mới mỉm cười. Đúng lúc ấy, bụng nó réo lên “ục ục”. Nàng véo nhẹ lên má con:
“Được rồi, để mẹ đi nấu cơm cho hai mẹ con mình.”
Tráng Tráng hí hửng lon ton chạy theo mẹ xuống bếp.
Tiểu Quả đặt giỏ xuống, thấy trời tối quá, bèn thắp thêm ba ngọn nến. Ánh sáng bừng lên, cả gian bếp sáng hẳn. Không thấy mấy con bê đâu, nàng hỏi con. Thằng bé đáp đã đưa chúng sang phòng bà ngoại, sợ chúng lạnh. Nàng gật đầu, bảo con cho bò ăn thêm cỏ. Rồi nàng đưa giỏ cỏ cho con, còn hứa:
“Chờ con cho chúng ăn xong, mẹ cho con xem cái này hay lắm.”
Vừa nghe có “bí mật”, Tráng Tráng đã hứng khởi nhanh chân chạy đi cho bê ăn. Khi trở lại, Tiểu Quả lôi từ đáy giỏ ra con chim trĩ và hai quả dừa.
Thằng bé tròn xoe mắt, ngồi thụp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-khong-toi-bong-co-chong-va-con-trai/5258927/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.