Vì trời u ám, mây đen phủ kín trời, cả thôn ai nấy đều ở trong nhà, chẳng ai ra ngoài. Điều này lại càng thuận lợi cho Tiểu Quả.
Nàng men theo dấu đã đánh buổi sáng, tìm đến bẫy. Từ xa đã thấy có vật gì động đậy bên trong, Tiểu Quả lòng liền mừng phấn khởi, bước chân nhanh hơn.
Quả nhiên, một con trĩ lớn đã mắc bẫy. Nó thở hổn hển, lông vũ vương vãi khắp đất, hẳn đã bị nhốt từ lâu.
Tiểu Quả đứng lặng một thoáng, khẽ thì thầm như tiễn biệt:
“Đi thanh thản nhé, tiểu trĩ đáng thương. Ta sẽ chế biến ngươi thành món ngon. Yên nghỉ nhé!”
Dứt lời, nàng vung dao, một nhát gọn gàng.
Đặt con trĩ vào giỏ, nàng men sang bẫy khác. Nơi đó vẫn nguyên vẹn, không có gì sập xuống. Nàng không thấy thất vọng, chỉ bắt được một con trĩ thôi cũng đã ngoài mong đợi.
Sửa sang bẫy xong, Tiểu Quả xuống núi, vừa đi vừa cắt cỏ, cũng tiện dò dẫm quen địa hình. Bước mãi, nàng không ngờ mình đã đi tới chân núi bên kia.
Trước mắt nàng, hàng cây cao vút nối nhau, lá cọ xòe như những cánh quạt lớn. Nàng sửng sốt: ‘Đây chẳng phải là dừa sao? Một rừng dừa rộng thế này, e rằng đi thêm chút nữa sẽ gặp biển mất thôi.’
Tiểu Quả ngẩng đầu lên, quả nhiên thấy có trái kết trên cây. Đi vài cây mới tìm được một cây trổ hai quả dừa non. Nàng nghĩ bụng: ‘Có trĩ rồi, thêm nước dừa nữa thì hầm được nồi canh gà dừa thơm phức.’
Nàng định tìm nhánh cây chắc để khều trái, nhưng nhìn quanh chẳng thấy nhánh nào vừa ý.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-khong-toi-bong-co-chong-va-con-trai/5258926/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.